cl. 6. tati (fut. cartsyati and caitiṣy°, [Pāṇ. vii, 2, 57]) to tie, [Dhātup. xxviii, 35]; to hurt, kill, [Bhaṭṭ. xvi, 20] : cl. 1. cartati, to shine, [VS. xxii, 7], Sch.; to light, [Dhātup. xxxiv, 14] (v.l. for √ chṛd) : Caus. (or cl. 10.) cartayati id., [ib.] : Desid. cicṛtsati, or °cartiṣati, [Pāṇ. vii, 2, 57]; See ati-, ava-, ā-, upa-, &c.; cf. √ 2. & 3. kṛt.